Một năm ngày mất Đại tướng Võ Nguyên Giáp: Những khoảnh khắc không thể nào quên!

Đăng lúc: Thứ sáu - 03/10/2014 22:03 - Người đăng bài viết: admin
Một năm đã qua đi, nhưng hình như trong mỗi chúng ta, cảm xúc những ngày quốc tang của một năm về trước vẫn vẹn nguyên, vẫn dâng đầy nỗi niềm tiếc thương đối với một con người “sống ngày nào, cũng là vì đất nước ngày đó.”
Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

Hà Nội đang tiễn những ngày lãng đãng cuối thu. Nắng vàng hanh hao, không gian lắng đọng khiến bất cứ ai thả hồn mình vào lòng Hà Nội đều ngậm ngùi nhớ đến tháng 10 của một năm về trước.

Mùa thu năm ngoái, cả dân tộc nén giọt lệ đau thương tiễn đưa Người - vị anh hùng dân tộc, vị tướng huyền thoại - Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Một năm đã qua đi, nhưng cảm xúc những ngày quốc tang của một năm về trước vẫn vẹn nguyên, vẫn dâng đầy nỗi niềm tiếc thương đối với một con người “sống ngày nào, cũng là vì đất nước ngày đó.”

"Ôi! Vẫn biết phút giây này sẽ đến 
Mà làm sao tim vẫn nghẹn nên lời 
Vị tướng tài bao triệu người quý mến 
Trái tim Người ngừng đập... Việt Nam ơi!"
(Hàng triệu người tự cài lấy băng tang - TS Lê Thống Nhất)

18h09 phút ngày 4/10 của mùa thu năm đó, tin Đại tướng đã trút hơi thở cuối cùng đột ngột đến tai hàng triệu người dân, triệu trái tim cả nước như ngừng đập. Đêm lịch sử đó, không ai bảo ai, hàng trăm bạn trẻ tập trung trước cổng căn nhà số 30 Hoàng Diệu, thắp nến tưởng nhớ Người. Ngày thu năm đó, đoàn xe chở linh cữu Đại tướng đi giữa hàng vạn đồng bào, những giọt nước mắt đau thương lăn dài trên má, có tiếng nấc nghẹn ngào, có tiếng khóc "Cha ơi", "Bác ơi" xé ruột gan. 





 
Người già đau nỗi đau mất đi vị tướng tài từng vào sinh ra tử, chiến đấu vì non sông, vì đất nước. Người trẻ đau nỗi đau mất đi một chứng nhân lịch sử, một tượng đài vĩ đại, một người viết nên câu chuyện "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Người già khóc cạn nước mắt tiếc thương. Người trẻ chỉ quay đi, giấu những giọt lệ vừa trào ra nơi khóe mắt. Để rồi ngay lập tức những hàng dài nối nhau trong màu áo xanh tình nguyện, áo cờ đỏ sao vàng,... nắm chặt lấy tay nhau. Người làm hàng rào bảo vệ, người dẫn đường, người mang bánh mì, mang nước tới cho hàng vạn đồng bào đang xếp hàng dài hàng kilomet. Có lẽ cũng chưa bao giờ, chưa khi nào, những người trẻ Việt Nam mới đau chung một nỗi đau và xích lại gần nhau đến thế. 



 
Một năm rồi, căn nhà số 30 Hoàng Diệu vẫn im lìm giữa chốn phồn hoa như vốn dĩ. Những hàng cây vẫn rì rào kể cho nhau nghe câu chuyện về một người dành cả cuộc đời cho đất nước. Đại tướng đã ra đi, nhưng tấm lòng của Người vẫn ở lại nơi đây, hình ảnh Người vẫn trường tồn với thời gian, với không gian, với nhân dân Việt Nam nhiều thế hệ.
 
 
 
 
Tác giả bài viết: Nhà hàng Louis
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

 

Giới thiệu về nhà hàng Louis

  Nhắc đến Pháp, người ta nghĩ ngay đến thành phố Pari hoa lệ, thiên tài quân sự Napoleon, tháp Effen kỳ thú...Nhắc đến Pháp, người ta cũng không thể nào quên những cánh đồng hoa Lavender tím ngắt trải dài, đến nhà thờ Đức Bà với tình yêu da diết của chàng gù xấu xí dành cho nàng Exmelanda...

Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở nhà hàng?

Các món ăn ngon.

Phục vụ chu đáo tận tình.

Ý kiến khác

Tất cả các ý kiến trên

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 24
  • Hôm nay: 1982
  • Tháng hiện tại: 60462
  • Tổng lượt truy cập: 2784900